NGỌC SƠN TRONG BÃO
Mưa xối xả, trời giăng dày mây trắng.
Nước đầu nguồn tràn xuống cuộn Yên Giang
Từ Đập Yên Mỹ gào theo dòng lũ
Đổ ào về dâng ngập cả Đồng Xanh.
Miền Sơn Thủy còn khúc để xung yếu
Sóng rung bờ như muốn nuốt quê hương.
Trại cá tôm ruộng đồng chìm trắng xóa.
Lũ chực chờ nguy hiểm cả làng quê.
***
Tin báo dữ, Phượng Huy động toàn lực
Đảng chính quyền, cán bộ xuống cùng dân.
Điện thoại réo, còi vang trong mưa bão.
Lực lượng về chẳng kể ngày hay đêm.
Phường Ngọc Sơn cùng đồng lòng chung sức,
Tình quân dân đội gió vượt bão mưa.
Đất đá chen cọc cây ngăn dòng lũ.
Bao bàn tay chung sức chẳng rời nhau.
***
Ôi những đêm sấm rung trời gió quật.
Phường Ngọc Sơn thao thức giấc canh trường.
Trẻ giữ đê, già lo dời gia súc.
Trâu bò, lớn gà bị bõm mà thương.
Nhà cửa tạm cùng chia nhau chỗ ngủ.
Bao đất đá chen kín lối bờ xã
Mắt dõi dòng mong ngày nước rút
Giữ đê làng, đợi bão lũ đi qua.
***
Biết bao ngày trời đổ mưa dai dẳng.
Dòng Yên Giang như muốn hóa cơn cuồng.
Mỗi tấc đê biết bao mồ hôi đổ
Là sức dân hòa sức đảng chính quyền.
Phượng Ngọc Sơn cùng đồng lòng chung sức.
Bao cán bộ cùng dân đội gió vượt bão giông.
Đất đá chen cọc cây ngăn dòng lũ.
Bao bàn tay chung sức chẳng rời nhau.
***
Các cụ già lo cơm cho chiến sĩ.
Những em thơ nâng đèn rọi lối mòn.
Những tấm gương gửi ngàn thương mến ấy
Sáng long lanh như tên đất Ngọc Sơn.
Qua gian khó nước dâng rồi lui xuống,
để vững yên lòng đất cũng nở hoa.
Bao ánh mắt thận thờ khi nhìn lại
Nở nụ cười trong rạng rỡ chan hòa.
***
Ôi con đê chứng nhân thời giữ nước
Thắm bao đời máu thịt của cha ông.
Truyền thống ấy báo giống nào khuất phục,
Vững niềm tin gìn giữ mãi lời thề.
Ngọc Sơn ơi! Lòng dân luôn chí vững
Đoàn kết bền nghĩa nặng thắm muôn phần.
Trong giặc lũ réo dai không lùi bước
Giữ quê nhà, giữ mái ấm muôn xuân.